Thời gian trôi nhanh như một cơn gió,
mới ngày nào chúng ta còn bỡ ngỡ bước chân vào lớp Một, vậy mà giờ đây chúng Tớ
đã sắp sỉ tuổi 55-60, dù phải nói lời tạm sắp phải nói lời tạm biệt mái trường
Tiểu học thân yêu – nơi đã ghi dấu biết bao kỷ niệm ngọt ngào của tuổi thơ, tạm
biệt ngôi làng, mái nhà, cô hàng xóm cùng lớp,….tại lớp B- Trường Nguyễn Văn Tố (Hải Phòng) từ năm (1976-1983).
Mái trường Tiểu học là nơi đầu tiên
chúng ta được học tập, làm những phép tính đơn giản, và cũng là nơi em học được
bao điều hay về cuộc sống.
Ngày đó, vào những giờ ra chơi rộn
ràng tiếng cười vang khắp sân trường, những lần cùng bạn bè chơi nhảy dây, đá
cầu hay đơn giản chỉ là ngồi bên nhau kể chuyện. Tất cả những kỷ niệm ấy sẽ mãi
là tình bạn.
Họp mặt lớp là buổi gặp gỡ tụ tập của các thành viên
trong lớp sau quãng thời gian dài rời xa chiếc ghế
nhà trường thời Tiểu học. Đây là dịp để mọi người tạm gác lại âu lo muộn phiền trong công việc và cuộc sống, cùng nhau
khơi gợi những khoảnh khắc kỉ niệm đáng nhớ của tuổi học trò. Việc tham dự
buổi gặp mặt qua chuyến du lịch, sau 49 năm rời trường Tiểu
học, giúp mỗi thành viên hồi tưởng lại những
ký ức của thời thanh xuân- những năm tháng tươi đẹp nhất của mỗi người. Bởi
thế, dù trưởng thành, người ta vẫn tìm cách để quay lại quãng
thời gian tươi đẹp ấy nên mới có
những buổi họp mặt lớp cũ. Để xem những khuôn mặt ngày xưa : Con Th Hương, Giáng Hương,
Thanh Hương, Hằng (bà chằng), Thằng Hải
Béo, Tuấn Béo, Thằng Huy, Con Nhàn nhỏ bé (giờ to đùng), thằng Khánh – lớp
Trưởng đẹp trai, hay là thằng Dương quậy? giờ đây có hiền từ không? …bọn nó ra sao?
Chủ để mọi người
quan tâm nhất là “ôn lại Thời ngốc
nghếch”….Ngồi cười rom rả khi có nhớ lại câu chuyện thời bé con:
Cuộc sống thì muôn hình vạn trạng nên cảm xúc con người cũng biến đổi muôn vàn.
Ngoài tình yêu, tình bạn và tình thân cúng ta vẫn có một
thứ tình cảm là kết tinh của cả ba tạo thành đó gọi là: “ Tri kỷ”.
- Tri kỷ không phân biệt gái trai, tuổi tác, sang giàu,
nghèo hèn. Chỉ biết là những lúc ta buồn vui, vấp ngã, những bước ngoặt chông
chênh trong cuộc đời thì vẫn luôn có người đó ở cùng ta.
- Tri kỷ không giống như người yêu, không
phải là người khiến ta lau nước mắt mà là người lặng lẽ lau nước mắt cho mình
là người chẳng hề khen ngợi nịnh nọt ta một lời nào nhưng lại hiểu và tin tưởng
mình ngay cả khi mọi thứ đều quay lưng với mình.
- Tri kỷ, chẳng phải lo chia tay bởi vốn dĩ
chúng ta không nắm tay nhau bao giờ cả, bởi chúng ta luôn bước đi lặng lẽ cùng
nhau, không trói buộc nhưng không buông bỏ. Là người ta luôn tin tưởng và lắng
nghe ta, là người mà ta có thể san sẻ tất cả và được là chính mình khi ở bên
họ.
- Tri kỷ là người mà ta có thể nói thật nhất
những ý nghĩ của mình ngay cả những chuyện thầm kín không bao giờ chia sẻ cùng
ai…. Kể cả những người thân trong gia đình.
- Tri kỷ là một người không phải lúc nào
chúng ta cũng có thể tìm được, họ ẩn rất sâu như chính bí mật của riêng mỗi
người. Những người là tri kỷ của nhau thường có một sự kết nối tâm hồn sâu sắc,
luôn cảm thấy dường như ta đã quen nhau từ rất lâu trước đó, có thể thân và
hiểu nhau đến mức có thể đọc được suy nghĩ của nhau dù họ chẳng bao giờ nói ra.
Lời kết: Tri kỷ là món quà quý giá, là bí mật
ngọt ngào trong tim, dịu dàng và đẹp đẽ như ánh sáng thuần khiết tinh khôi có
khả năng chữa lành mọi vết thương. Có một người gọi là tri kỷ trong đời giống
như ta đã có cả thứ gian yên bình bên đời. Tuyệt vời và lạ kỳ thật!…
Nhiêu đó thôi, từng bước chân mình đi, chưa
bao giờ bạn để nó gợn bởi 1 hạt cát…. Với mình: bạn ấy như một người chị gái
ruột, 1 người anh, người chị,…tất cả đều là kỷ niệm đẹp cho thời bé thơ.
Đây
là chuyến gặp gỡ đầy ấp tiếng cười, đầy ấp kỷ niệm nhưng cũng không kém sự hồi
hợp qua cung đường tham quan đầy Sạt lở của Thành Phố Đà Lạt và cả cung đường
từ Đà Lạt qua Ban Mê Thuột, đầy chông gai, cứ sợ rằng không đến đích. Nhưng,…trên chuyến xe tình
bạn, mọi người đều tự tin vượt qua những thử thách, lo âu, trăn trở,…cuối cùng
cùng băng đèo, vượt cung đường khấp khểnh để đạt được những điều tốt đẹp nhất.
Một đêm gala giao lưu sau những ngày cồn cào - một chuyến du lịch bất ổn tâm
trạng: hỉ, nộ, ái, ố và cùng chung tay chia sẻ cùng đồng bào bão lũ, ngập lụt
của Daklak, …Một đêm cuối cùng chuyến đi, đêm gala kết thúc hành trình, đêm
chia tay các bạn, đêm sẻ chia sự đau thương cùng đồng bào cũng được hiện diện
bắng một buổi giao lưu ca hát nhẹ nhàng, không tung nóc vui đùa như đêm đầu
tiên tại Mũi Né,…..
Qua chuyến đi cùng các anh, các chị,…Em Hồ Sơn đại diện đơn vị tổ chức: CTY TNHH DU LỊCH VA SỰ KIỆN TÍN VIỆT (TINVIET TRAVEL & EVENTS), em thật ngưỡng mộ sự liên kết từ thời Tiểu Học, sự liên kết về tình cảm trong học đường, có cả nghĩa tình làng xóm, có cả mối giao thoa cổ điện và hiện đại,….đầy đủ các nét văn hóa hiện tại mà các anh, các chị từ khắp nơi Phương Xa Châu Âu, Canada, Đức, Úc, ..Lào, Tp.HCM, Hải Phòng,….đều trở về chung một mái nhà nhỏ qua chuyến đi. Đây thực sự là chuyến họp lớp đúng nghĩa tình bạn, đúng nghĩa vớ cái từ : Mày, Tao, Tớ, Mi,…đầy sâu sắc.
Xin cám ơn, xin chúc các sư huynh, các sư
Muội luôn mạnh khỏe, thành công, tập thể lớp ngày càng mạnh.


















Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét