Cứ mỗi lần được gặp gỡ nhau, trong buổi họp mặt, giữa đường phố
Sài Gòn, hoặc một nơi nào đó, tuổi thơ lại
ùa về một thời ký ức. Trong tim ai cũng có một thời tuổi thơ mà quá khứ trôi về
bất chợt mỗi khi suy tư, trầm lắng,., một khung cảnh quê hương, tình bạn tuổi học
trò lại tái hiện thật thơ mộng. Nó không chỉ đẹp về một thời thơ ấu bao trùm những
không gian yên tịnh, sinh cảnh nô đùa, một cánh đồng quê suối ruộng, hay dọc bờ kênh, khóm trúc đang hối thúc đôi chân
của những cậu học trò tinh nghịch ngày ấy, mà không ngừng rong đuổi khắp xóm
làng, nhảy mương hoặc chinh phục cả những bụi gai, tảng đá rong rêu, sườn đồi rồi
trần truồng tắm mương. Cứ nhớ lại, cuộc sống tuổi thơ của các đứa trẻ
chúng tôi " các thiên thần nhỏ" cứ trôi đi và gắn liền ký ức với những cảnh
tung tăng đẫm sình, xô đẩy cuộc đời của "Bọn Nó" được bao bọc bởi những người hàng
xóm, những đứa bạn, của bờ đê và đặc biệt hơn là người anh, người chị, cha mẹ của
mình. Có thể nói, trong một khung cảnh làng quê êm đềm ấy, tất cả những đứa trẻ
tinh nghịch ấy đều có chung một bầu trời, quang cảnh nhẹ nhàng quyện thêm tiếng
kêu của đàn vịt, heo, gà., trên làng quê vùng Đất Cảng. Theo từng mùa, tụi nó nảy
sinh các trò chơi đầy sáng tạo riêng của mỗi vùng, mỗi nhóm bạn nhỏ tụm ba, tụm
năm bày trò tinh nghịch.

Những năm cực nhọc thời bao cấp, cái ăn, cái mặc còn thiếu thốn
nhưng tất cả những đứa thiên thần không bao giờ thiếu thốn kỹ năng sáng tạo, tự
sản xuất ra những game team, những đêm hội gala trăng rằm, những cuộc thi
nôm, ná, cung nỏ hay đua bò kỳ bí...., từ khóm tre, miếng gạch vụn, chiếc dây
thừng dắt trâu, hay sợi thun quần cũ kỹ...đều trờ thành cái ná, cái cung, cây
kiếm, các trò chơi leo dây, nhảy xà linh động,.., da ngấm bùn rồi nổi ghẻ, chân
đầy sẹo, mũi tuông máu đỏ hoe hai dòng cũng rặng cười tít mắt.

Vùng quê lại vang tiếng rôm
rã chụm đầu thổi lửa, đứa xay bột gạo, đứa mò tôm ủ giá cùng nhau khuấy bột,
bánh đúc, bánh đa ra đời nóng hổi, giã cay ớt kim, mắm mặn cá cơm, mặt đầy nhọ
nồi dành nhau lót dạ bằng những que đũa dích bột nóng hổi, bánh xèo, bánh đúc
tự hào nuôi nấng chúng tôi qua cơn thiếu thốn miếng ăn trong mùa rét lạnh. Vùng
quê nghèo, nghĩa nặng tình sâu của chúng tôi đã tạo cho Bọn Nó trở
thành những thiên thần nhỏ, trải qua nhiều kỷ niệm đẹp, có
được tình thương của Cha, của Mẹ, tình anh, tình chị, bạn bè, cây cỏ, con đê,
khóm trúc..., thổi hồn nghệ thuật vào chúng tôi thêm trí sáng tạo trong trò
chơi, nếm đủ mùi vị núi rừng, hương cỏ, phong ba và rèn giũa kỹ năng sống cùng cơn
đói, thiếu không đủ ăn. Thế rồi, chúng tôi vẫn trưởng thành rắn rỏi, chắc thịt,
dày da nhưng khiêm tốn, biết yêu thương, chia sẻ, gần gũi, chân tình và gan dạ,
giọng nói ngọng Níu – Ngọng Nô "Xứ Cảng Hải Phòng" chất phát, hiền
lành có cả sự trung thực. Làng quê lại yên bình khi chúng tôi lớn dần, vẻ đẹp
mãi mãi trong ký ức của tôi và bạn tôi khi rời xa nó, yên ã ru đưa trong cuộc
sống mưu sinh trên mọi miền đất khách.
Chiều về phụ giúp chẻ củi, quậy cám heo rồi dọt xuống ao, hồ, sông
suối hay nhảy sang nhà thằng bạn hàng xóm để trèo cây đa, cây ổi chơi trò núp
lùm bắn bùm bùm, chọi gà, ô làng, cờ gánh, bắn bi, mổ tường, ống thục..Phải nói
rằng, trong thời trẻ trâu, thời san sẻ cho nhau đầu đầy Chí mén vậy mà vui, máu
tuông nhiều lần, chân đạp miễng, răng gãy từng chiếc, quần vá ngôi sao, cút áo
hai màu, bụng hở rốn ...thật Thiên Thần - chân chất tuổi thơ.
Mùa hè lại đến, thác gió từng cơn nhập khẩu vùng biển xa,
rát da nóng dựng, khét nắng tóc nâu thúc bọn Nó trốn ra bãi bồi nghịch sình, móc từng hang ốc, xúc từng con Rươi, bẻ từng
chùm ổi làng ngọt lịm, những chùm cam, vải chà rát đầu môi, trái Bàng La rát lưỡi,...Đến
khi mặt trời sắp lặn khuất sau dãy Núi
Voi, đồi núi Cột Cờ, khi các con Cuốc gọi, Cú kêu văng vẳng, Ểnh Ương huýt
sáo, những con "Ba cô bốn cột" vang cả núi đồi... nó hòa quyện mùi
hương của chùm hoa dại thơm nức về chiều, làm chúng tôi có cả hương vị quê hương!.Những Thiên thần cũng sợ ma trong
không gian những chiều rợp bóng mưa râm , lẫn tiếng hát của những con Nhái rừng, Ẻnh Ương rùng rợn, cái tiếng
âm thanh vang vọng đổ về bên tai một luồng gió hát, lạnh lạnh sau ót như một
bóng dáng ai đang đuổi, đôi chân bé nhỏ lại chéo vào nhau mà vấp ngả trên bờ đê, ao ruộng.
Còng chân nhút nhác, chúng tôi lại tỏ ra mạnh dạn hơn và siết tay nhau thêm tình bạn vào những chiều trời chạng vạng…..
Tất cả khoảnh
khắc ấy, tái hiện lại sau gần 50 năm, của lớp B – thời tiểu học, Trường Nguyễn
Văn Tố (1976-1983), qua chuyến du lịch dài ngày từ 17.11đến 23.11.2025.
Giờ đây, trên chuyến xe, kỷ niệm xưa,
cho tới thời hiện tại. Mỗi đứa mỗi cảnh, mỗi việc mưu sinh trên mọi miền thế Giới:
Lào, Úc, Mỹ, CanaDa, Đức, Nga,….có cả các thành phố và đồng quê ở Việt Nam.
Chúng nó chụm lại, trở thành Bà Tám, bà Ba, ông Bảy,…huyên thuyên tranh nhau
giành kể,…Từ điểm tham quan, từ quán ăn, từ chỗ ở, từ quán đậu nành, hay cả chỗ
vệ sinh,…bọn nó lại tranh nhau như thời Con Nít….Trên chuyến hành trình rơi vào
dịp sạt lỡ Tây Nguyên, Miền Trung, hay trên chuyến xe đại lộ, tiểu lộ, bọn nó
không hề sợ hãi ảnh hưởng chất lượng tham quan, hưởng thụ,…bởi lẽ bọn nó đã hưởng
thụ tình cảm trên xe của cả lớp thời ấy. Từ quán Bar, từ viện Bảo Tàng, hay nơi
vọng tiếng chuông của những ngôi chùa, bọn nó đều cạnh bên nhau không muốn rời….
Tình cảm ấy, trái tim ấy, con người vùng đất
Cảng Hải Phòng thời ấy, sao mà vui và tình cảm đến thế,….Có lẽ Bọn Nó từ lúc sinh ra cho đến khi trưởng
thành, và còn hơi thở, có lẽ nhịp thở, con tim đều hòa quyện, mặc dù cái Miệng
luôn Mày, Tao, Con Kia, thằng quỷ kia,…nhưng “Tấm Nòng” quan tâm, lo lắng cho nhau không bờ bến. Trong chuyến đi,
cái thằng Khải – yêu màu hồng bị trẹo cổ,….có lẽ võ công thâm hụt vì vui quá trớn.
Cái Thằng Lớp Trưởng – Khánh Sumo, thế mà ngon: to, dài, Nạt,..các em cười tít
mắt, hát hay, học giỏi, ngoan – hiền….Còn Thằng Hải béo (sumo ngày ấy), giờ thì
gầy, nhưng chắc, khỏe,…bởi có bạn Huy theo cùng thúc đẩy….
Những kỷ niệm này, mong rằng bọn Mình, lớp
mình,…sẽ còn những chuyến gặp nhau vui hơn nữa, bởi tinh thần cao, mặc dù tuổi
càng lớn, nhưng niềm vui mãi mãi là động lực, còn sức, còn hơi thở, là bọn mình
đến với nhau nhé !!!

Cám ơn các bạn của tôi, cám ơn bạn Dương – chi hội trưởng Phụ nữ của lớp, đã chu toàn và có chuyến đi đong đầy ý nghĩa, thành công, chúc các bạn mạnh khỏe, mãi đỉnh. Em Hồ Sơn - Cám ơn ( tel + zalo: 0965.6030.55)
Facebook:
https://www.facebook.com/son.ho.3150807/?locale=vi_VN